MFanVn.BlogSpot.Com

Thu buồn là thu không có em



Gió mùa đã ghé đến rồi, mang theo những đợt lạnh rít qua từng khung cửa. Thi thoảng cầm một tách cà phê nóng, lòng hơi hoang hoải buồn vì chẳng biết em giờ đang ở đâu…

Sáng nay đi đường anh thấy người ta bắt đầu rục rịch kéo áo len, áo khoác, khăn choàng ra rồi, ai cũng tíu tít với đợt gió mùa lần này. Đâu đó là những vòng tay các cô gái ôm lấy người yêu của mình, thủ thỉ bên tai câu gì mà cả hai đều cười khúc khích. Anh nhớ chúng mình cũng đã từng như vậy, cứ đến mùa thu là em lại thích đi chơi cho bằng được, bắt anh đèo từ ngõ này qua ngõ khác, kể cho anh bao câu chuyện vui, chỉ có thế thôi mà hai đứa mải mê suốt cả một ngày.
Không biết đã bao lâu rồi những câu chuyện ấy giờ chỉ còn trong ký ức. Mùa thu chẳng còn đón ánh nắng của đôi mắt em lấp lánh cười. Mùa thu trong anh cũng cô đơn hơn, dù cố giấu lại nỗi buồn trong lòng thì vẫn bị gió mùa phản chiếu trơ trụi như lúc này. Vắng em…

“Hàng cây đứng im lắng nghe thu tới
Chiều vàng mây bay về dưới ánh mặt trời
Hoàng hôn đã buông chân trời nắng hồng
Nước mắt thu rơi buồn quá”
Những vòng xe lăn nhanh trên phố, con đường cũ thân quen vẫn chẳng hề thay đổi, hàng cây ngày xưa chúng mình dừng lại hóng gió đứng im chờ mùa tới, nhưng không còn em. Anh cứ nghĩ rằng mình đủ tình yêu để che chở cho em qua tháng tháng năm năm, qua mùa thu này đến mùa thu khác. Là người làm em cười, em vui, em hạnh phúc, nhưng hóa ra lại là người mang đến cho em sự mệt mỏi, khổ đau, nước mắt. Anh vẫn luôn ấp ủ rằng em đi rồi sẽ quay lại, như cái cách mà em giận dỗi trước đây, như cái cách hai đứa dù có im lặng thì cuối cùng vẫn là một tin nhắn yêu thương. Anh chờ đến hàng tỉ lần rồi…

“Tiếng hát bay theo cơn gió chiều
Thu về nụ hoa tan dưới nắng
Lấp ló trăng lên đêm xuống dần
Tiếng mưa rơi nhẹ rơi... chờ đêm qua”
Cái khí lạnh của tiết trời này dễ khiến người ta cô đơn. Mỗi tối anh lại ngồi trong căn phòng với bức tường đã cũ, vẫn là cà phê quen thuộc, vẫn là đôi câu hát chúng mình từng nghe thở nào, vẫn là tiếng mưa rơi, mà sao lòng buồn thế. Mỗi ngày khi màn đêm qua đi, lòng anh vẫn nghĩ đến em, vẫn tự hỏi không biết giờ em đang làm gì, còn nhớ hay đã quên anh. Anh vẫn hy vọng em vẫn chưa có ai nắm tay giữa trời thu, để anh một lần nữa nói lời xin lỗi, để chúng ta làm lại từ đầu, để anh yêu em như ngày đầu tiên.
“Kìa một ngày mới đến rồi
Kìa một ngày phố không người
Kìa một ngày khép nụ cười
Để cho thu buồn.”
Chờ anh nhé, để anh xóa hết những nỗi buồn trong mắt em, để anh lại nắm tay dắt em đi qua một mùa thu lành lạnh, để em lại cho tay vào túi áo khoác anh, hát cho anh nghe những bài “trẻ con” mỗi mình em thuộc. Bàn tay em sẽ không còn lạnh cóng khi đan cùng bàn tay anh nữa.  Thu buồn là khi thu không có em, bởi em là mùa thu, và cả mùa đông, mùa xuân, mùa hạ của anh nữa. Vắng em rồi, anh thấy rất đơn côi…
Đăng bởi Hoàng Dũng (dung****@gmail.com)



Đăng nhận xét

 
Lên Đầu Trang Copyright © 2016 - 2017 Tạo Lập Bởi Thắng Vũ
Lên Trên