MFanVn.BlogSpot.Com

Mẹ là điều duy nhất không bao giờ thay đổí!



Biết bao lâu tôi bẵng quên đi nơi này, mọi thứ vẫn vậy chỉ có mẹ ngày càng già đi. Mẹ thương tôi chẳng bao giờ thay đổi... Mẹ của tôi như bao bà mẹ khác, đều hết lòng thương con và sống cả cuộc đời vì con. Bao năm tháng tuổi xuân qua đi mẹ chỉ đau đáu một điều: hạnh phúc của con. Tôi nhớ lúc bé, những ngày đứng ở cửa hiên nhà ngóng mẹ đi làm về. Cái ôm vội vàng thấm mùi mồ hôi sương gió, mẹ mỉm cười xoa đầu tôi. Mắt tôi ánh lên niềm vui sướng khi giở chiếc làn của mẹ và thấy những chiếc bánh quy nhỏ mẹ mang về cho tôi. Không phải ngày nào cũng có quà bánh. Có lần, tôi hỏi: Tại sao mẹ không thích ăn bánh? Bánh rất ngon mẹ ạ!Mẹ chỉ luôn nói rằng: Mẹ không thích ăn. Tôi tin lắm, tin là mẹ không thích ăn bánh. Bởi chẳng bao giờ mẹ xị mặt ra khi không có bánh như tôi. Tôi thấy mẹ chỉ ăn cơm với rau. Tôi hỏi, mẹ luôn nói: Mẹ ăn rau tốt cho sức khỏe. Rồi những ngày lễ tết, mẹ sắm cho tôi bộ quần áo mới đón giao thừa. Mẹ vẫn mặc chiếc áo sờn cũ, có những mảng ố vàng theo năm tháng. Mẹ lại nói: Mẹ thích chiếc áo này, hơi cũ nhưng mặc ấm và thoải mái lắm. Năm tháng trôi qua, tôi không còn đứng nép cánh cửa đợi mẹ đi làm về. Tôi rời làng quê ấy, để mẹ tôi lại một mình với căn nhà nhỏ chông chênh. Tôi lên thành phố. Đã bao lâu rồi tôi không về thăm mẹ. Đã bao lâu rồi tôi không còn mong ngóng mẹ như hồi bé thơ... Ngày ấy, tôi bắt chuyến xe sớm đi công tác. Tuyến đường đi qua ngôi làng nhỏ của tôi. Tôi tạt qua nhà thăm mẹ. Trời còn sương sớm buốt giá. Tôi thấy dáng mẹ ngồi khom lưng trước bậc thềm nhà. Tay mẹ cầm chiếc bánh quy nhỏ, khẽ vuốt phẳng phiu những nếp nhăn trên vỏ nilong bánh. Không biết chiếc bánh này có từ bao giờ nhưng có lẽ là từ rất lâu rồi. Tôi thấy nụ cười nhăn khóe mắt mẹ. Mẹ ôm chặt lấy tôi. Mẹ nói mẹ để phần cho tôi những chiếc bánh quy nhỏ mà ngày xưa tôi thích. Ngày nào mẹ cũng ngồi đợi tôi về ăn. Biết bao lâu tôi bẵng quên đi nơi này, mọi thứ vẫn vậy chỉ có mẹ ngày càng già đi. Mẹ thương tôi chẳng bao giờ thay đổi. Tất cả mọi thứ trên đời tôi có, đều phải trả một cái giá xứng đáng, riêng tình yêu của mẹ dành cho tôi là vô giá! Vuốt mái tóc mẹ bạc màu, tôi khẽ nói: Mẹ ơi, con yêu Mẹ!
[Đọc Truyện Này...]


Tập Sống Không Có Em



Tập sống không có em - Mtp --- Anh biết, thời gian là liều thuốc tốt nhất để chữa lành vết thương lòng, lần này anh sẽ uống loại thuốc đó dù không biết bao lâu mới quên dx em, hay ít nhất là không còn yêu em như bây giờ. Chiều nay nghe bài hát mới của Sơn Tùng M-TP , a thấy sao lời bài hát quen vậy, chẳng phải đạo nhạc đâu, tự nhiên thấy nhớ em ấy mà. Đã từng nghĩ rằng cuộc đời này sẽ đầy khó khăn, thật vô nghĩa khi không có em , vậy mà đến nay đã hơn 4 năm rồi, anh vẫn ổn , cùng nỗi đau mà em để lại. Anh biết, ty nào cũng có đắng cay, thăng trầm và chia li, nhưng anh k muốn chúng mình chia li như vậy chút nào cả. Nó tàn nhẫn qúa. Ngoài trời đang mưa kìa em, phải chăng ôg trời đang cảm thấy ân hận khi đã cuớp em ra khỏi vòng tay anh, ông trời cho chúng ta cái duyên, sau chẳng cho chúng ta cái phận, cho anh quen em nhưng sao ngắn ngủi qúa. Đã nhiều lần em nói với anh rằng em muốn đi thật xa, chỉ một mình em, không có anh bên em, em muốn anh ở lại gìn giữ bình yên và hạnh phúc. Giấc mơ, chợt ập đến và khi tỉnh dậy, anh chỉ ước chẳng phải mơ. Lần nào cũng vậy, đánh mất em, đánh mất đôi mắt ngây thơ ngày nào cùng những tình yêu nơi từ con tim, a chẳng muốn đâu. Quên bao dấu yêu ngày xưa đã xua tan đi mất yêu thương ngày xưa đã xua đi mất trong tim và giờ đây chỉ còn lòng anh quặn đau mà thôi. Không có em ở bên mình không có em thật xót xa trong trái tim nào biết được, anh không hề bước đi. . . Em nói… Sao không thực hiện như ngày xưa Em ước trong đêm, cuộc tình như màn mưa Em khóc, em nấc, em nói nhưng giờ đây thì sao Chỉ còn mình anh lẻ loi trong màn đêm u tối hiu quạnh. Anh gò bó cuộc sống của anh lại, chẵng chơi bời bạn bè, chằng yêu đương ai nữa cả, cuộc sống của anh chẳng hề có lối ra, ân tình hạnh phúc em mang hết rồi đâu còn đây. Chỉ có em, chỉ mình em người con gái ấy đã mãi đi xa, thật xa. Đâu phải mỗi lần anh nhói đau, nhói về kỉ niệm ngày xưa mà em đâu hay biết. Anh giật mình trong bóng đêm, chỉ còn là giấc mơ. Anh sẽ hạnh phúc, sẽ chẳng còn là em. Quên hết đi đừng dối lòng Quên hết đi ngàn nỗi đau Quên hết đi cuộc sống trong giấc mơ, troog giấc mơ. P.s : hết trò nghịch r, viết theo lời bài hát củ anh Tùng nên bài Blog bị bó ý, cũng k muốn phá vỡ khung bài. Người ta cover nhạc thường được vote rất nhiều, mình cover nhạc sang blog ,gạch đá hay góp ý cmt bên dưới. Cảm ơn.
[Đọc Truyện Này...]


Nếu một ngày em chạm tới mùa đông



Nếu một ngày em chạm tới mùa đông
Em hãy thử chạm tay vào nỗi nhớ
Chạm bàn tay vào những gì dang dở
Chạm bóng hình anh phố vắng một chiều
Chạm vào trái tim một nửa thương yêu,
Nửa lạc lõng mùa đông mang đi mất
Nếu em tin tình yêu là có thật
Xòe tay ra em… đông sắp đến rồi…

[Đọc Truyện Này...]


Ngày Anh Nhớ Em



Đi một vòng tìm em nơi đó
Đôi khi lòng anh lạc bước giữa đêm khuya.
Chẳng còn em với tháng ngày vô vọng.
Chỉ mong rằng em...

- Alô,  anh à
- ừ anh này ,  nhớ em quá à ^^
- em,  enm có chuyện  muốn  nói với anh
- có chuyện gì  vậy  quan trọng lắm hả em,
- Mình chia tay thôi
- em nóii gì?  Anh đã làm gì sai à ,  em nói cho anh ..
- không!  Đừng nói gì  cả,  em mệt mỏi  rồi,  mình dừng ở đây thôi.
- ...
Vậy nhé anh..
Tút... tút... tút.
Đoạn hội thoại  đó cứ văng vẳng trong đầu nó,  tiếng nói ấm áp,  ngọt ngào của cô mà anh vẫn thích mỗi ngày giờ đây như ngàn mũi dao găm sâu vào trái tim nó.
- Chia tay,  không một lời giải thích,  không một lí do,  nó chẳng hiểu gì cả,  nó không chấp nhận,  nhưng nó luôn tôn trọng quyết định của cô .  và lần này cũng vậy ,  nào hèn nhát chấp nhận buôn Tay để cô cất bước.
Sài Gòn 10/7.  Mưa.
Một cuộc gọi ,  một giọng nói ,  và kí ức lại ùa về.
Nó đã không gặp cô bao lâu rồi nhỉ?
4 tháng.... 6 tháng.... 1 năm rồi đó ư? Thời gian trôi nhanhthật ,  cái nơi anh sống giờ đã đổi thay quá rồi ,  nhộn nhịp qyá rồi,  sài gòn mà.
Nó ,  một năm rồi ,  nó thay đổibquá rồi,  từ một đứa chỉ biết yêu cô giờ nó đã biết yêu bản thâb nó hơn chỉ là nó đã ít nói ,  lạnh lùng và thứ khiến nó chú ý bây giờ chỉ có công việc và cô trong những... cơn say.
Có những đêm nó say khướt ,  một mình trong góc phòng,  nó lại khóc ,  nước mắt lại tràn hai hàng mi lật tẩy bộ mặt giả tạo mạnh mẽ của nó ,  nào vẫn nhơ cô nhiều lắm.  🐷
thời gian giống như một con sông ấy và nó đã đánh rơi tình yêu nào dành cho cô xuóing dưới dòng sông đó rồi.  Nó chỉ biết tình yêu ở đó ,  nhuqng tìn lại thì không thể.

, cầm điện thoại trewn tay,  nhình cái dãy số dài ngoằng kia,  đã có luac nó xoá số cô rồi ,  ấy vậy nó lại lưu lại khi nào mà nó chẳng hay.
Nhiều lần nó cũng đã dặn lòng sẽ wuên cô,  qu3n đi quá khứ đau khổ đã và đang dằn vặt nó kia.
Chính nó cũng khôngbhiểu sao nó phải luôn tỏ ra mạnh mẽ trước moi người hay chỉ đơn thuần nó mong ,  một bgày nào đoa bất chợt cô nhớ nó ,  để cô biêat nó vẫn sống tốt nhưbthê nào khi khong co cô.

Vì yêu thuoqng ngày qua còn vương,  là hi sinh ,  là trôn kíb trong tim 🐼 🐼🐼🐻🐻
.
Suốt mtộ năm trời ròng rã ,  nó hiểu rằng nó đã bỏ lỡ nhiều ng con gái tốt với nó... vì cô.
Cô ra đi ,  cô là kẻ mạnh và sẽ chẳng bao giờ cô quay về trái tim bé nhỏ của nó đâu ,  cô là của một trái tim khác.
Nó hiểu rồi nó sẽ quên côvà yêu một ng tốt hơn cô ,  nó sẽ trâb trọng ng đó,  giữ ng đó mãi bên nó chứ không để mất nhu nó đã để mất cô.
Nhưng,  hôm nay,  ngày nó nhớ cô ngày nó và cô không còn là của nhau nữa.  ..
Thắng Vũ 10/7/2015

[Đọc Truyện Này...]


Tựa Vào Vai Anh



Tựa vào vai anh.!
Em...
Đừng cố tỏ ra rằng em mạnh mẽ ,  dũng cảm ,  đừng cố tỏ ra rằng mọi thứ đều ổn và không có gì chỉ để anh vui.
Anh biết,em cần được quan tâm ,  cần được chia sẻ .  em mệt mỏi lắm rồu phải không.
Nếu em cần,  anh cho em mượn bờ vai này đấy .  bờ vai anh không to,  không rộng nhưng cũng đủ để cho em tựa vào ,  đủ để em cảm thấy ấm áp và bình yên.
Dịu dàng một bờ vai êm
Chở che ngày ngày đêm đêm
Chẳng còn những đau thương
Khi em tựa vàp vai anh đâu.

Tựa vào vai anh,  và em có thể khóc thật to và thoải mái.  Đừng ngần ngại hay xấu hổ gì cả.  Anh sẽ nhắm mắt ,  bịt tai và sẽ không thấy cũng chẳng nghe thấy đâu ,  anh sẽ chỉ xem như đó là những giọt lệ của trời đang thấm vào vai anh một ngày không nắng thôi. Em sẽ chẳng cần phải nói gì đâu,  vì anh sẽ lắng nghe tâm sự của em bằng cả trái tim này .
Tựa vào vai anh đi,  để trút bỏ những muộn phiền mệt mỏi của cuộc sống quá vội vã ngoài kia,  để sau đó em sẽ có thêm động lực để tiếp tục hành trình em đã chọn,  em nhez!
Tựa vào vai anh đi, hãy để đôi vai thô ráp này mang bớt những nỗi buồn và phiền muộn của em đi thật xa,  để em không còn giá lạnh ,  để em cảm thấy bình yên.
Tựa vào vai anh đi ,  cho dù anh và em chỉ là trong tưởng tượng,, anh vẫn muốn để em cảm thấy bình yên nơi anh,  để em cảm thấy em không hề cô đơn mỗi khi buồn nhất :)
Tựa vào vai anh nhé,  dù anh biết ngày mai hai đứa chẳng chung đường,  hãy để muộn phiền lại nơi đây cho anh cất giữ.
Ngày mai đây ,  em sẽ tìm được một bờ vai vững chắc hơn,  to lớn hơn và mạnh mẽ hơn
Và cho dù em sẽ quên đi bờ vai rộng và thô này ,  anh vẫn sẽ không ngừng cầu chusc xho em ,  hạnh phúc và bình an.

Phải chi đêm trôi mau để tia nắng ấm áp
Sớm mai kia ôm lấy em giấc mơ nhẹ nhàng
Bình minh lên mang theo từng hơi ấm cho em
Giống như có anh kề bên
------------
Thắng Vũ 10/7/2015

[Đọc Truyện Này...]


 
Lên Đầu Trang Copyright © 2016 - 2017 Tạo Lập Bởi Thắng Vũ
Lên Trên