MFanVn.BlogSpot.Com

0 Gửi chàng trai vô tâm: Em buông tay rồi, anh vẫn chỉ đứng nhìn thôi ư?



Trong tình yêu, hai người gặp được nhau vốn là sự sắp đặt của duyên phận, nhưng để mối tình được đơm hoa kết trái thì chỉ chờ đợi duyên thôi chưa đủ mà cần sự nỗ lực từ cả hai người.
Đã một vạn lần em tự lên 'dây cót tinh thần' để cố gắng tiếp tục câu chuyện tình yêu của hai ta, và cũng đồng nghĩa rằng đã một vạn lần em có ý định chùn bước trong hành trình sánh đôi cùng anh.
Vô số lần em tự đặt ra câu hỏi cho chính mình rằng tại sao mối quan hệ giữa hai ta không như những cặp đôi khác? Không có những buổi hò hẹn ngọt ngào, không có những cái ôm thật chặt và những nụ hôn bỏng rát, và hình như càng không hề có hình ảnh của một chàng trai luôn có mặt ở bên những lúc em yếu lòng và khụy ngã. Đổi lại, chỉ là những hờn giận, trách móc về sự vô tâm của anh, điều mà em đây không hề mong muốn.
Có lẽ ngay từ khi bước chân vào mối quan hệ này, chính em đã sai. Không nói rằng mình sai khi chọn anh, vì bản thân anh là một chàng trai tốt. Nhưng em sai ở chính sự hồn nhiên và cái cách yêu em đã dành cho anh.
Em vẫn luôn nghĩ rằng, sự gặp gỡ giữa hai ta là duyên phận, em cảm thấy trái tim mình rung động trước những lời anh nói, cảm thấy lồng ngực đập loạn nhịp mỗi khi chạm mặt anh, và hơn hết bằng sự nhạy cảm của một cô gái, em hiểu anh cũng dành nhiều tình cảm cho em. Và em đã không ngần ngại bước về phía anh, không câu nệ chuyện ai sẽ là người nhắn tin trước, hỏi thăm trước. Rồi mỗi khi trong lòng em thấy nhớ, em cũng chẳng ngần ngại nói với anh những lời ngọt ngào như thế: Em nhớ anh!...

Trong tình yêu, em hiểu nếu chỉ một người cố gắng thì sẽ không thể có kết quả mong muốn.
Nhưng giờ đây em nhận ra, em đã sai từ những điều hết sức bình dị như thế, sai khi luôn dễ dàng làm và nói những điều thật ngốc nghếch mỗi khi bên anh. Em sai vì em đã vô tình tạo cho anh một sự mặc định rằng em luôn là người giữ thế chủ động trong mối quan hệ giữa hai ta, rằng em là người cần anh và không thể nào chịu đựng được những khoảng thời gian im lặng. Em khiến anh quen dần với những lần hờn giận vu vơ, quen với những 'cuộc chiến tranh lạnh' mà em bao giờ cũng là người không thể nào chịu đựng được mà chủ động làm lành trước…
Em gọi anh là chàng trai vô tâm, người luôn bỏ mặc em trong muôn nỗi giằng xé, với vô vàn câu hỏi rằng: Rốt cuộc tình cảm anh dành cho em sâu đến bao nhiêu?
Nhưng này anh, liệu anh có cảm thấy mệt mỏi với chuyện tình của hai ta? Liệu anh có hiểu chính những hờn giận và những khoảng lặng càng khiến cho chúng ta trở nên xa nhau hơn từng ngày?
Em - một cô gái luôn tràn đầy sự tươi vui và nhiệt huyết, nhưng trái tim nóng ấy từ ngày yêu anh dường như càng trở nên giá lạnh, bởi vì nó bị bỏ rơi trong sự cô đơn quá lâu dài.
Vô số lần em tự vấn chính mình, em có anh mà như không, em vẫn đi một mình, về một mình, tối ở một mình, vò võ trong sự chờ mong. Tất cả những ngày lễ tết, cuối tuần… khi ngoài kia bao cặp đôi tay trong tay nhau, cùng đi xem phim, ăn uống, vui chơi và trải qua biết bao nhiêu điều hạnh phúc khác, thì em vẫn chẳng khác gì một đứa FA, thậm chí tệ hại hơn, bởi ngoài sự cô đơn, em còn cảm nhận rõ nỗi đau âm ỉ của một cô gái cứ mãi bị người yêu bỏ rơi…
Anh biết không, em - một cô gái đã sẵn sàng bước về phía anh khi trái tim rạo rực yêu thương, thì cũng chính em là người sẵn sàng rời bỏ anh khi tình yêu ấy cứ từng ngày khiến em đau đớn.
Em hiểu trong tình yêu, nếu chỉ một người cố gắng thì không thể nào có được kết quả như mong muốn. Một vạn lần em chùn bước, rồi một vạn lần em đã tự đứng lên... cũng là một vạn lần em thèm muốn được gục đầu lên vai anh mà khóc nhưng cuối cùng vẫn chỉ có một mình em với em...
Anh này - chàng trai vô tâm, em mệt thật rồi, em buông tay nhé, anh chắc vẫn không níu kéo em đâu nhỉ?

[Đọc Truyện Này...]


0 Cha Và Con Gái



Người ta cứ bảo, con gái là người tình kiếp trước của cha, vì vậy cha và con gái thường rất thân thiết. Thế nhưng con lại muốn, kiếp trước, kiếp này và nhiều kiếp sau nữa, cứ mãi là con gái nhỏ của cha thôi!
Đi học, đi làm xa nhà, một năm về nhà được mấy lần. Một năm không biết có bao nhiêu cuộc gọi của cha, lúc thì sợ con ở xa lạnh không đủ chăn đắp (mà thật ra nhà cũng ấm lắm rồi), lúc thì sợ con đói lại lười nấu ăn, lúc thì chẳng có việc gì cũng gọi vì… nhớ con. Khi còn nhỏ, cha thường cõng con đi chơi, cho con ngồi trước chiếc xe máy cà tàng đi khắp chốn, giờ lớn rồi, đôi lúc chỉ ao ước được tựa vào vai cha, nắm tay cha thật chặt, để biết giữa bốn bề mệt mỏi của cuộc sống thường ngày, vẫn còn nơi để mình nhỏ bé và dựa dẫm.
Con muốn lại gần ôm lấy cha
Muốn tựa vào vai của cha
Con muốn nắm lấy tay cha thật chặt
Những vết chai sần đã hằn sâu

Con nhớ từng chiều ngồi xe phía sau
Ánh mặt trời nghiêng mái đầu
Con nhớ lắm lúc hai cha con cười đùa
Cứ sợ rằng sẽ không còn nữa
Nhớ ngày trước không biết bao lần mong muốn một cuộc sống xa nhà sẽ cho mình tự do hơn, không còn phải nghe cha nhắc nhở, mẹ la mắng. Thế rồi càng đi xa, lại càng muốn trở về nhà. Cuộc sống bận rộn, nhiều lúc con mải mê vui chơi với bạn bè, quên mất có cha đang chờ cuộc gọi của con ở nhà. Chợt nhận ra rằng, con có nhiều niềm vui để vui, nhưng cha, có lẽ chỉ cần những cuộc gọi của con gái là đủ ấm áp. Con nhiều lần vô tâm lắm phải không cha?

Sợ ngày mai lúc thức giấc nhưng cha không còn nữa
Chẳng còn ai kể con nghe những câu chuyện ngày xưa
Chẳng còn ai cứ mỗi tối hỏi con đã về chưa
Chẳng còn ai che cho con nắng mưa trên đường

Chẳng còn ai yêu thương con như khi con còn bé
Chẳng còn ai sẽ quan tâm và đưa đón lúc tan trường (ngồi bên con để vỗ về)
Cả tuổi thơ con bên cha chỉ nhớ nhất là những kỷ niệm (câu chuyện) chỉ đong đầy tiếng cha cười
Nhớ những ngày tháng yên bình nhất trên đời.
Không biết đã bao lần muốn nói con yêu cha, mà sao thấy khó khăn và ngại ngùng quá. Có lẽ càng lớn, con lại càng thay đổi. Chẳng như lúc còn bé cứ mãi quấn quýt lấy cha. Chẳng còn được trong vòng tay cha nghe những câu chuyện cổ tích, chẳng còn thấy bóng cha lẻ loi ở cổng trường chờ con khi lớp về muộn. Cả tuổi thơ bên cha với những tiếng cười không dứt, giờ con mới hiểu ra, đó mới là ấm áp, là bình yên.

Vì sao mãi đến lúc khi trong con đã lớn
Thì mới hiểu trong nỗi lo trong tim của cha
Dành tất cả những ấm áp cho con bao ngày qua
Chỉ vì con cha hy sinh cả cuộc đời

Vì sao bao gian lao kia cha không bao giờ kể
Vì sao những nỗi mất mát cha chỉ giữ mãi riêng mình
Cả tuổi thơ con bên cha nhưng chẳng thấy được
Nước mắt cùng nỗi đau và những nỗi buồn
Những câu chuyện chỉ đong đầy tiếng cha cười.
Con thường quan tâm, mải mê với những chuyện đời thường. Con thường thấy một nỗi buồn to lớn khi chàng trai mình yêu khiến mình tổn thương, con thường đợi tin nhắn, cuộc gọi của người ấy, con đã mong chờ những điều thật khác. Để rồi khi cuộc sống không như con mong, khi cả thế giới này quay lưng lại với con, thì chỉ còn mái ấm mình là nơi duy nhất đón con về.
Cha dành cuộc đời này cho con, cha dành cuộc đời này để chia sẻ cùng con, bao dung con, lo lắng cho con. Chợt nhận ra không biết bao nhiêu lần trong đời con về thăm nhà, không biết bao nhiêu ngày con được sống cùng cha, cùng mẹ. Bởi vậy khi người ta bảo, con gái là người tình kiếp trước của bố, con chỉ muốn nói rằng, dù kiếp trước, kiếp này hay nhiều kiếp sau nữa, con cũng chỉ mong con được là con gái của cha thôi.
Bởi một người yêu thương con hơn bất kỳ ai khác, đó là cha.
Bởi tình yêu này là vô điều kiện giữa cuộc đời giông bão.
Bởi vì cha là cha của con!

[Đọc Truyện Này...]


0 Anh quên thật rồi, chẳng hiểu sao bước chân em vẫn trôi về ngày cũ



Tình yêu không có chỗ cho toan tính, nhưng hôn nhân thì có. Và tất cả chúng ta, khi lớn lên đều hiểu tình yêu đơn thuần chỉ có trong cổ tích mà thôi.

Một chiều chớm đông, em lạc bước qua khu vườn nơi lưu dấu tuổi thanh xuân của mình. Năm ấy, dưới bóng hoàng lan, anh hẹn thề chung sống với em đến trọn đời. Em thơ ngây, nghĩ một đời vẫn chưa đủ mà chẳng thể ngờ, hoá ra, một đời đã là quá dài, mới đến ngã ba đầu tiên, anh và em đã không còn chung lối.
Khi ta chỉ có một con đuờng, thật dễ dàng bước tiếp ngay cả khi nó đầy chông gai, vì chúng ta không còn bất kỳ sự lựa chọn nào khác. Nhưng khi bắt đầu có ngã rẽ, mọi sự trở nên khó khăn hơn dù không có gì ngăn trở, bởi lẽ lòng tham lam, sự hơn thiệt bắt ta phải suy tính đâu là hướng đi tốt hơn.
Tình yêu không có chỗ cho toan tính, nhưng hôn nhân thì có. Và tất cả chúng ta, khi lớn lên đều hiểu tình yêu đơn thuần chỉ có trong cổ tích mà thôi. Nhưng cho dù lý trí có hiểu, trái tim vẫn không tránh khỏi bị tổn thương bởi vì bất kể thế nào, những kỷ niệm ngày xưa vẫn mãi còn, làm sao có thể xoá đi như chưa từng tồn tại?
Thảm lá dày dưới chân bắt đầu mục nát. Lá đều chẳng thể mãi xanh, dù từng mơn mởn, rạng rỡ đến đâu cũng có một ngày rời cành mà rơi xuống. Thậm chí, ngay cả khi chưa úa vàng mà chỉ cần qua một cơn giông, một trận mưa, nhiều chiếc lá xanh cũng chẳng thể chống chọi được với thử thách khắc nghiệt mà phải buông mình từ bỏ. Giống như tình cảm của anh dành cho em, chỉ cần một cơn gió nhẹ đã mang đi thật xa.
Ngày ấy, em đã khóc thật nhiều, tuởng chừng nước mắt có thể giữ chân anh lại. Ngay cả khi anh thật sự biến mất, em vẫn hy vọng anh sẽ quay về. Biết bao nhiêu đêm vắng, em lang thang trong nỗi chán chuờng, đi vô định trên phố rồi nhận ra mọi con đường đều dẫn đến khu vườn nơi chúng ta từng có bao lời yêu đương hẹn ước. Vườn còn đây, ghế đá còn đây, nhưng anh đã rời xa em rồi.
Mưa lạnh buốt. Dưới tán cây u tối, không một thanh âm, chỉ có nhịp mưa gõ đều trên lá. Em ngồi thật lâu, cho đến khi tê cóng. Nhưng giá lạnh kia không ngấm được đến tim em - nơi đã hóa thành băng bởi nỗi đau anh bỏ lại.
Em đã nghĩ nếu cứ đợi ở đây, trồng lại những cây xanh thuơng nhớ thì anh sẽ về. Nhưng anh không về. Bài hát vĩnh viễn chỉ là bài hát thôi, không phải sự thật. Và em cũng không chờ mãi. Thời gian giống như ánh nắng và nước mát, tưới cho cái cây con còi cọc là em để trưởng thành, để em biết sự mong chờ của em bấy lâu chỉ là ảo vọng. Anh đã đi và em đã quên thật rồi. Đôi lần, không hiểu sao, bước chân em lại đến nơi này để nhớ về anh và để chạnh lòng trước mong manh ngày cũ.

[Đọc Truyện Này...]


1 Goodbye my love…



Có những câu chuyện tình yêu nên dừng lại đúng lúc, dù có cố gắng đến mấy cũng không thể quay lại như những giây phút ban đầu. Rồi đến lúc nào đó em sẽ nhận ra, đơn giản không phải yêu bao lâu mới nhiều, mà hiểu nhau bao nhiêu mới đủ…

GoodBye My Love - Đào Bá Lộc
Lại một ngày nữa anh phải sống một mình trong thành phố chật hẹp này. Hôm nay lang thang trên con đường mà cứ cuối tuần hai đứa thường nắm tay nhau đi dạo, chờ mong một tiếng cười trẻ con khúc khích, rồi trở về nhà, chờ đợi những tin nhắn yêu thương, vậy mà đã xa thật rồi.
Anh từng nghĩ thành phố này nhỏ bé lắm, đi đâu cũng thấy hình bóng em, nhưng hóa ra thành phố này lớn quá, ngoảnh mặt nhìn xung quanh mà chẳng thấy em đâu. Những ngày không thấy em anh cảm thấy trống trải vô cùng, chỉ muốn ngồi một mình nơi góc tối, nhớ những vòng ôm, nụ hôn ngọt ngào. Hóa ra tình yêu lại đau thương đến thế.
Yêu trong chiều mưa tay cầm tay trên đoạn đường thưa
Mong trông tin nhắn, chờ lâu lắm nên lòng rối bời
Tôi biết nhớ thương và rồi tôi biết đau thương
Yêu đương như là café đắng môi

Sao bây giờ đây ta gần nhau nhưng lòng lại xa
Sao trong chiều mưa mình không nắm tay như lúc xưa
Ta trách nhau nhiều rồi tình ta úa tiêu điều
Thôi tôi không đành nhìn nhau khóc đâu

Chúng ta từng trách móc không hiểu nhau, cái Tôi của cả hai đều lớn quá, không đủ bao dung, không đủ nhẫn nhịn để hiểu, để yêu. “Anh muốn tự do. Em cần ổn định/Anh ồn ào, náo nhiệt. Em tĩnh mịch, cô đơn/ Em chỉ muốn mỗi anh. Anh thì cần tất cả/ Chúng ta chẳng thể vì nhau…”.
Tình yêu thật kỳ lạ. Khi anh nghĩ là lung linh, là tuyệt đối, từng nghĩ có thể từ bỏ tất cả để đạt được nó thì khi thời gian trôi qua, hay nhìn ở một góc khác, thì nó trở nên thật khác. Không phải cứ yêu một người, hy sinh cho một người là hạnh phúc trọn vẹn với người ấy được. Có những điều ngoài tình yêu đã ngăn cách chúng ta.
“Goodbye my Love”
Chớ trách nhau làm gì
Mi nhòa môi ướt thôi em
Còn vài giây cuối thôi ta cười nhé cho lòng lưu nhớ
Ok Bye bye
“Goodbye my Love”
Nếu có quên mặn nồng
Quên ngày ta bước chung đôi
Thì đừng quên nhé ta từng có những ngày vui
Tạm biệt yêu dấu ơi!
Có lẽ đã đến lúc anh phải để em đi con đường mà em mong muốn. Anh sẽ phải bước vào một thế giới không có em với quãng thanh xuân còn lại. Tạm biệt nhau rồi sẽ có một ngày anh gặp em, mỉm cười chào hỏi như hai người bạn cũ. Khi ấy trong chúng ta có thể là một vị trí khác, còn chừng nào anh còn yêu, anh vẫn để tình yêu ấy cháy trong tim này.
Dù không ở bên nhau nhưng anh chưa một lần hối tiếc vì đã yêu em, gặp em vào thời tuổi trẻ tươi đẹp này. Thôi đặt những niềm đau, những lần em khóc òa trên vai anh ở lại, nếu sau này có nhớ về, hãy nhớ đến những ngày vui em nhé.
Tạm biệt yêu dấu ơi!

[Đọc Truyện Này...]


0 Này chàng trai, tớ thực sự rất thích cậu



Thích cậu - là suốt ngày tớ mân mê chiếc điện thoại, lấy đủ can đảm, tìm đủ duyên cớ để gửi cho cậu dòng tin nhắn vu vơ và bắt đầu chờ đợi một lời hồi âm.
Có ai đó đã từng nói trong tình yêu, việc ngốc nhất của một người là luôn nghĩ rằng người ấy cũng thích mình. Và khi viết những dòng này, nước mắt tớ đang không ngừng rơi, bởi hình như tớ không chỉ ngốc vì thích cậu, mà còn ngốc hơn tất cả vì biết rằng dù cho cậu sẽ không thích tớ đâu nhưng trong lòng lại không thể nào ngừng được nỗi nhớ.
Biết bao lần tớ tự dằn lòng rằng phải quên thôi, đừng nhớ nữa, đừng cứ mãi nghĩ về người con trai ấy - người đã nói rất rõ ràng với tớ rằng 'chúng ta làm bạn tốt của nhau nhé!'… thế nhưng tại sao tớ không thể nào quên được. Biết bao lần tớ lặng thinh nhưng chỉ cần một tin nhắn được gửi đến từ cậu là tất cả mọi nỗ lực của biết bao nhiêu ngày, bao nhiêu tuần để quên cậu lại tan thành mây khói.
Yêu một người tớ biết là sẽ đau khổ, nhưng chẳng nhẽ thích một người cũng đau nhiều đến thế hay sao? Và rồi khi không thể quên, tớ tự cho mình cái quyền được nhớ, được thoải mái trò chuyện với cậu - giống như một người bạn. Cậu có biết cảm giác của tớ như thế nào không?
Là nỗi nhớ vô bờ, khi làm việc, khi cầm điện thoại trên tay, khi xem một bộ phim, khi ăn cơm, khi đi trên đường, trước lúc đi ngủ và ngay sáng hôm sau vừa tỉnh giấc… tớ luôn nhớ cậu như một điều vô thức.

Tớ thích cậu thật đấy, nhưng tớ sẽ không bắt cậu phải chịu trách nhiệm về thanh xuân của tớ đâu.
Là một ngày mân mê chiếc điện thoại không biết bao nhiêu lần, lấy đủ can đảm, tìm đủ duyên cớ để gửi cho cậu dòng tin nhắn vu vơ và bắt đầu mỏi mòn chờ đợi một lời hồi âm. 1 phút, 3 phút, 1 tiếng, 3 tiếng, 1 ngày và… tớ không dám đếm nữa. Nhưng tớ vẫn luôn ngây ngốc chờ đợi cậu như thế đó.
Là sự hoang mang vô định, là hàng trăm lần tớ tự hỏi liệu cậu có hồi âm không? Cậu đang làm gì mà lại trả lời chậm đến thế?... Và sau tất cả tớ luôn luôn vững tin rằng: À chỉ là cậu ấy để quên điện thoại ở đâu đó thôi mà!
Là những giận hờn vu vơ mà tớ hiểu thực ra bản thân chẳng có cái quyền gì để được giận. Thế mà tớ vẫn cứ giận cậu! Ừ thì cậu đâu có sai, nhưng tớ vẫn cứ giận thế thôi. Giận vì phải chờ đợi, giận vì cậu là người đầu tiên và duy nhất mà tớ phải nhắn tin trước, phải luôn luôn đợi chờ…
Rồi có những khi vì chờ cậu lâu quá nên tớ tự tắt điện thoại, tự 'làm thinh', trong đầu tự giả định trường hợp lúc cậu nhắn tin lại mà không thấy trả lời sẽ tự hiểu: À thì ra cô ấy đang giận mình rồi…
Nhưng cậu có biết không, đã hàng trăm lần có lẻ như thế, tớ luôn thất bại với kế hoạch 'làm thinh' và giận dỗi của mình… Bởi vì cậu chưa trả lời thì trong lòng tớ không thôi hy vọng, không thôi chờ mong, và trên hết tớ không thể ngừng một nỗi lo lắng mơ hồ liệu 'cậu của tớ' có xảy ra chuyện gì hay không?
Thích một người là tớ đã trải qua những điều ngây ngốc đến như vậy đó. Tớ nhớ cậu từng giây từng phút, tớ lo lắng và thương cậu biết bao nhiêu, điều mà tớ hiểu cậu sẽ chẳng bao giờ biết được.
Này chàng trai, tớ thích cậu thật đấy! Nhưng tớ thực sự rất mệt mỏi và không biết có thể thích cậu, chờ đợi cậu như thế đến bao lâu. Nhưng tớ sẽ không bắt cậu phải chịu trách nhiệm về thanh xuân của tớ đâu, chỉ tại tớ ngốc thôi - tớ hiểu!

[Đọc Truyện Này...]


0 Tình yêu là, em giận nhưng đừng buông tay



Đôi khi cô đơn không phải chỉ có một mình, mà là ở bên em, yêu em nhưng trái tim em lại nhìn về hướng khác. Nếu không còn yêu xin em cứ nói ra, để anh lặng lẽ ra đi…

Không biết bao lần em nhí nhảnh hỏi rằng: “Anh có yêu em không?”, dù anh có trả lời thế nào thì vài ngày sau em vẫn hỏi câu hỏi cũ. Em cứ luôn như vậy, đủ lém lỉnh để anh bật cười khi ở bên, đủ nhõng nhẹo để anh muốn chở che. Thế nhưng chưa một lần anh hỏi em câu hỏi đó bởi anh tin. Anh tin rằng tình yêu của anh đủ làm em cảm động, tin những lời yêu thương từ em là chân thành.
Nhưng cuộc đời không hẳn là những chuyện tình lãng mạn. Không phải cứ yêu em thật đậm sâu là có thể ở bên em thật lâu. Tình yêu của tuổi hai lăm, ba mươi khác với tình yêu tuổi mười tám. Bởi trải qua rất nhiều thay đổi, chỉ cần anh lơ đãng một chút, là có thể mất em.
Em có yêu anh không
Trả lời anh đi khi anh còn ở đây
Không yêu xin em cứ nói ra
Để cho anh biết em không cần anh đâu

Em đừng suy nghĩ gì
Về những ngày tháng khi anh còn bên em
Có lẽ chưa quá lớn đối với em
Hay là anh bước đi em nhé

Tuổi thanh xuân của chúng ta đã dành cho nhau một khoảng thời gian đẹp. Anh thường nghĩ về những ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau, lần đầu tiên anh nắm tay em, lần đầu tiên chúng mình kể về những chuyện dở hơi mà ai cũng biết rồi cười suốt cả một buổi chiều. Anh nghĩ rằng mình đã lựa chọn đúng, về một người trong trái tim, về một tình yêu không dịch chuyển. Nhưng cuộc sống, sự bận rộn của anh đã đẩy em rời xa anh. Anh im lặng, em im lặng, và chúng ta cứ thế tay không còn nắm chặt bàn tay.
Dường như đến một lúc nào đó thì khoảng cách giữa anh và em càng lớn, khiến em không thể toàn tâm, toàn ý ở bên cạnh anh. “Em còn yêu anh không?”, đó là câu anh đã hỏi em nhưng đáp lại vẫn chỉ là sự im lặng. Anh nên trách mình quá vô tâm hay trách trái tim em quá lạnh lùng?
Nếu một ngày nào đó anh sẽ cất bước ra đi
Thì em có nhìn theo mà khóc một lần vì anh
Để anh cảm thấy trái tim em không vô tâm như anh nghĩ
Để cho anh cảm giác em ở bên anh

Thì đừng buông tay em nhé trước mắt em đã có anh
Để anh dìu bước em đi trên con đường yêu
Hãy nắm lấy tay anh hãy níu lấy chân anh em nhé
Để cho ta cảm giác luôn ở bên nhau
Khoảng cách xa nhất trên thế giới không phải là góc biển chân trời, cũng không phải là đại dương này đến đại dương kia, lục địa này đến lục địa khác, mà là khi anh đang đứng trước mặt em nhưng anh lại không biết em còn yêu anh không. Đó là nỗi cô đơn thê lương nhất giữa chúng ta.
Anh không muốn tình yêu này vụt qua như cơn gió, không muốn những tháng năm qua đã vì nhau mà cố gắng giờ lại để em ra đi. Anh không muốn mình thấy tiếc nuối cho những tháng ngày sau, không muốn lầm lũi một mình. Em có thể không trả lời câu hỏi của anh ngay bây giờ, em có thể giận hờn anh nhưng hãy để cho anh bắt đầu lại tình yêu với em, hãy để cho anh từng ngày đưa đón, để anh bù đắp lại những trống vắng trong lòng em.
Chúng ta không thể quay về những ngày xưa cũ ấy được, nhưng anh muốn chúng ta sẽ yêu thật chân thành để sống cho hiện tại và tương lai. Chỉ cần em cứ là em, cứ nhõng nhẽo, cứ mít ướt, cứ yếu đuối để anh chở che.
Nếu ai hỏi anh tình yêu là gì, thì anh sẽ trả lời đó là em…

[Đọc Truyện Này...]


0 Nếu đã đổi thay, anh chúc em hạnh phúc



Và anh biết khi trái tim một người đã không còn toàn tâm toàn ý dành cho mình, thì chẳng nên níu giữ tình yêu này. Nếu có đau, chỉ mình anh đau là đủ…

Đã bao giờ em bất chấp tất cả để yêu một ai đó chưa? Anh thì đã từng, anh từng nghĩ mình có thể từ bỏ mọi thứ để yêu một cách mãnh liệt và thật lòng. Yêu bằng cả lý trí và tình cảm, mặc cho đôi khi em làm anh buồn và thất vọng.
Anh có thể bỏ qua mọi tật xấu của em, có thể bỏ qua những lần em giận dỗi vô cớ, bỏ qua những lần em thờ ơ, lạnh lùng. Anh cứ nghĩ chỉ cần mình toàn tâm toàn ý yêu em là đủ, thế nhưng bỗng một sáng thức dậy, nhìn thấy em đổi thay qua từng ngày, anh lại thấy sự can đảm của mình bỗng dưng chùn lại…
Sớm bình minh thức giấc
Anh nhìn thấy nhiều điều thay đổi
Và anh nhận ra, chính em cũng đã đổi thay
Đôi bàn tay hờ hững
Anh và em ngày dần xa cách
Có lẽ em giờ đây, đã không còn là em lúc xưa
Những muộn phiền từng ngày qua anh giấu bằng cách luôn tự động viên mình rằng em vẫn như xưa, cố hàn gắn tình cảm của mình bằng vài cuốn sách đọc chung, bằng vài bộ phim cùng nhau xem hết. Thế nhưng sự thay đổi của em, đôi bàn tay hờ hững không còn nắm tay anh thật chặt, dần dần xa cách khiến mọi thứ trước đây anh từng nghĩ rằng sẽ bền lâu mãi mãi, giờ đã phai nhạt theo tháng năm. Anh không còn là chàng trai mà em yêu thương hết mực, anh đã đổi thay từng ngày thành một chàng trai mà em không còn thủ thỉ những điều khó khăn, không còn là chàng trai mà em có thể lao vào lòng mà khóc rưng rức.

Và em cũng đã đổi thay, không phải là người mà anh mong sẽ ôm vào lòng rồi ngủ say, mơ rằng anh sẽ dẫn em đi khắp nơi, mãi không rời. Nhưng em à, có lẽ tình yêu thì không thay đổi, nhưng lòng người lại vội vàng đổi thay, người mà anh yêu đâu còn quan tâm anh nữa.
Em, phải chăng em đã?
Mang trong tim một hình bóng mới
Và em vội vã đánh rơi yêu thương lúc đầu
Anh phải làm sao đây?
Khi biết em nay quên hết rồi
Người quên nụ hôn, bờ môi lúc xưa em vẫn từng yêu
Đã đến lúc anh biết rằng dù có yêu nhiều đến bao nhiêu thì cũng không thể giữ em lại. Anh hoang mang trong những câu hỏi không biết trái tim em còn hình bóng của anh nữa không. Ai rồi cũng phải chấp nhận một điều rằng, đã đến lúc mình nên buông tay mà từ bỏ. Bởi có người đã từng nói: “Đôi khi chúng ta cần biết phải bắt đầu từ đâu và dừng lại lúc nào. Bởi lẽ chả ai đối xử tốt với chúng ta mặc cho ta đã yêu họ rất nhiều”.
Chỉ vì anh đã quá yêu em
Nên anh phải ôm đắng cay trong lòng
Và anh lặng lẽ chúc em vui bên người mới
Đường đời dài lắm bao chông gai
Sao em không bước với anh đến cùng
Để đêm dài hơn, nỗi cô đơn như nhiều thêm
Tình yêu trong anh vẫn vậy, vẫn luôn đong đầy như ngày mình mới quen nhau. Để anh giữ hình ảnh em lại trong lòng, tiếng cười em lại trong lòng và mong em hạnh phúc bên người mới. Thương một người có khi chỉ là được nhìn thấy người ấy luôn vui tươi, yêu đời. Anh không muốn giữ em lại chỉ để trong lòng em nhiều băn khoăn, day dứt.
Em à, nếu em đã đổi thay, thì hãy nhớ tình yêu chúng mình như một kỷ niệm đẹp, được không? Nếu có đau, chỉ mình anh đau là đủ.

[Đọc Truyện Này...]


 
Lên Đầu Trang Copyright © 2016 - 2017 Tạo Lập Bởi Thắng Vũ
Lên Trên