MFanVn.BlogSpot.Com

Gửi chàng trai vô tâm: Em buông tay rồi, anh vẫn chỉ đứng nhìn thôi ư?



Trong tình yêu, hai người gặp được nhau vốn là sự sắp đặt của duyên phận, nhưng để mối tình được đơm hoa kết trái thì chỉ chờ đợi duyên thôi chưa đủ mà cần sự nỗ lực từ cả hai người.
Đã một vạn lần em tự lên 'dây cót tinh thần' để cố gắng tiếp tục câu chuyện tình yêu của hai ta, và cũng đồng nghĩa rằng đã một vạn lần em có ý định chùn bước trong hành trình sánh đôi cùng anh.
Vô số lần em tự đặt ra câu hỏi cho chính mình rằng tại sao mối quan hệ giữa hai ta không như những cặp đôi khác? Không có những buổi hò hẹn ngọt ngào, không có những cái ôm thật chặt và những nụ hôn bỏng rát, và hình như càng không hề có hình ảnh của một chàng trai luôn có mặt ở bên những lúc em yếu lòng và khụy ngã. Đổi lại, chỉ là những hờn giận, trách móc về sự vô tâm của anh, điều mà em đây không hề mong muốn.
Có lẽ ngay từ khi bước chân vào mối quan hệ này, chính em đã sai. Không nói rằng mình sai khi chọn anh, vì bản thân anh là một chàng trai tốt. Nhưng em sai ở chính sự hồn nhiên và cái cách yêu em đã dành cho anh.
Em vẫn luôn nghĩ rằng, sự gặp gỡ giữa hai ta là duyên phận, em cảm thấy trái tim mình rung động trước những lời anh nói, cảm thấy lồng ngực đập loạn nhịp mỗi khi chạm mặt anh, và hơn hết bằng sự nhạy cảm của một cô gái, em hiểu anh cũng dành nhiều tình cảm cho em. Và em đã không ngần ngại bước về phía anh, không câu nệ chuyện ai sẽ là người nhắn tin trước, hỏi thăm trước. Rồi mỗi khi trong lòng em thấy nhớ, em cũng chẳng ngần ngại nói với anh những lời ngọt ngào như thế: Em nhớ anh!...

Trong tình yêu, em hiểu nếu chỉ một người cố gắng thì sẽ không thể có kết quả mong muốn.
Nhưng giờ đây em nhận ra, em đã sai từ những điều hết sức bình dị như thế, sai khi luôn dễ dàng làm và nói những điều thật ngốc nghếch mỗi khi bên anh. Em sai vì em đã vô tình tạo cho anh một sự mặc định rằng em luôn là người giữ thế chủ động trong mối quan hệ giữa hai ta, rằng em là người cần anh và không thể nào chịu đựng được những khoảng thời gian im lặng. Em khiến anh quen dần với những lần hờn giận vu vơ, quen với những 'cuộc chiến tranh lạnh' mà em bao giờ cũng là người không thể nào chịu đựng được mà chủ động làm lành trước…
Em gọi anh là chàng trai vô tâm, người luôn bỏ mặc em trong muôn nỗi giằng xé, với vô vàn câu hỏi rằng: Rốt cuộc tình cảm anh dành cho em sâu đến bao nhiêu?
Nhưng này anh, liệu anh có cảm thấy mệt mỏi với chuyện tình của hai ta? Liệu anh có hiểu chính những hờn giận và những khoảng lặng càng khiến cho chúng ta trở nên xa nhau hơn từng ngày?
Em - một cô gái luôn tràn đầy sự tươi vui và nhiệt huyết, nhưng trái tim nóng ấy từ ngày yêu anh dường như càng trở nên giá lạnh, bởi vì nó bị bỏ rơi trong sự cô đơn quá lâu dài.
Vô số lần em tự vấn chính mình, em có anh mà như không, em vẫn đi một mình, về một mình, tối ở một mình, vò võ trong sự chờ mong. Tất cả những ngày lễ tết, cuối tuần… khi ngoài kia bao cặp đôi tay trong tay nhau, cùng đi xem phim, ăn uống, vui chơi và trải qua biết bao nhiêu điều hạnh phúc khác, thì em vẫn chẳng khác gì một đứa FA, thậm chí tệ hại hơn, bởi ngoài sự cô đơn, em còn cảm nhận rõ nỗi đau âm ỉ của một cô gái cứ mãi bị người yêu bỏ rơi…
Anh biết không, em - một cô gái đã sẵn sàng bước về phía anh khi trái tim rạo rực yêu thương, thì cũng chính em là người sẵn sàng rời bỏ anh khi tình yêu ấy cứ từng ngày khiến em đau đớn.
Em hiểu trong tình yêu, nếu chỉ một người cố gắng thì không thể nào có được kết quả như mong muốn. Một vạn lần em chùn bước, rồi một vạn lần em đã tự đứng lên... cũng là một vạn lần em thèm muốn được gục đầu lên vai anh mà khóc nhưng cuối cùng vẫn chỉ có một mình em với em...
Anh này - chàng trai vô tâm, em mệt thật rồi, em buông tay nhé, anh chắc vẫn không níu kéo em đâu nhỉ?

[Đọc Truyện Này...]


Cha Và Con Gái



Người ta cứ bảo, con gái là người tình kiếp trước của cha, vì vậy cha và con gái thường rất thân thiết. Thế nhưng con lại muốn, kiếp trước, kiếp này và nhiều kiếp sau nữa, cứ mãi là con gái nhỏ của cha thôi!
Đi học, đi làm xa nhà, một năm về nhà được mấy lần. Một năm không biết có bao nhiêu cuộc gọi của cha, lúc thì sợ con ở xa lạnh không đủ chăn đắp (mà thật ra nhà cũng ấm lắm rồi), lúc thì sợ con đói lại lười nấu ăn, lúc thì chẳng có việc gì cũng gọi vì… nhớ con. Khi còn nhỏ, cha thường cõng con đi chơi, cho con ngồi trước chiếc xe máy cà tàng đi khắp chốn, giờ lớn rồi, đôi lúc chỉ ao ước được tựa vào vai cha, nắm tay cha thật chặt, để biết giữa bốn bề mệt mỏi của cuộc sống thường ngày, vẫn còn nơi để mình nhỏ bé và dựa dẫm.
Con muốn lại gần ôm lấy cha
Muốn tựa vào vai của cha
Con muốn nắm lấy tay cha thật chặt
Những vết chai sần đã hằn sâu

Con nhớ từng chiều ngồi xe phía sau
Ánh mặt trời nghiêng mái đầu
Con nhớ lắm lúc hai cha con cười đùa
Cứ sợ rằng sẽ không còn nữa
Nhớ ngày trước không biết bao lần mong muốn một cuộc sống xa nhà sẽ cho mình tự do hơn, không còn phải nghe cha nhắc nhở, mẹ la mắng. Thế rồi càng đi xa, lại càng muốn trở về nhà. Cuộc sống bận rộn, nhiều lúc con mải mê vui chơi với bạn bè, quên mất có cha đang chờ cuộc gọi của con ở nhà. Chợt nhận ra rằng, con có nhiều niềm vui để vui, nhưng cha, có lẽ chỉ cần những cuộc gọi của con gái là đủ ấm áp. Con nhiều lần vô tâm lắm phải không cha?

Sợ ngày mai lúc thức giấc nhưng cha không còn nữa
Chẳng còn ai kể con nghe những câu chuyện ngày xưa
Chẳng còn ai cứ mỗi tối hỏi con đã về chưa
Chẳng còn ai che cho con nắng mưa trên đường

Chẳng còn ai yêu thương con như khi con còn bé
Chẳng còn ai sẽ quan tâm và đưa đón lúc tan trường (ngồi bên con để vỗ về)
Cả tuổi thơ con bên cha chỉ nhớ nhất là những kỷ niệm (câu chuyện) chỉ đong đầy tiếng cha cười
Nhớ những ngày tháng yên bình nhất trên đời.
Không biết đã bao lần muốn nói con yêu cha, mà sao thấy khó khăn và ngại ngùng quá. Có lẽ càng lớn, con lại càng thay đổi. Chẳng như lúc còn bé cứ mãi quấn quýt lấy cha. Chẳng còn được trong vòng tay cha nghe những câu chuyện cổ tích, chẳng còn thấy bóng cha lẻ loi ở cổng trường chờ con khi lớp về muộn. Cả tuổi thơ bên cha với những tiếng cười không dứt, giờ con mới hiểu ra, đó mới là ấm áp, là bình yên.

Vì sao mãi đến lúc khi trong con đã lớn
Thì mới hiểu trong nỗi lo trong tim của cha
Dành tất cả những ấm áp cho con bao ngày qua
Chỉ vì con cha hy sinh cả cuộc đời

Vì sao bao gian lao kia cha không bao giờ kể
Vì sao những nỗi mất mát cha chỉ giữ mãi riêng mình
Cả tuổi thơ con bên cha nhưng chẳng thấy được
Nước mắt cùng nỗi đau và những nỗi buồn
Những câu chuyện chỉ đong đầy tiếng cha cười.
Con thường quan tâm, mải mê với những chuyện đời thường. Con thường thấy một nỗi buồn to lớn khi chàng trai mình yêu khiến mình tổn thương, con thường đợi tin nhắn, cuộc gọi của người ấy, con đã mong chờ những điều thật khác. Để rồi khi cuộc sống không như con mong, khi cả thế giới này quay lưng lại với con, thì chỉ còn mái ấm mình là nơi duy nhất đón con về.
Cha dành cuộc đời này cho con, cha dành cuộc đời này để chia sẻ cùng con, bao dung con, lo lắng cho con. Chợt nhận ra không biết bao nhiêu lần trong đời con về thăm nhà, không biết bao nhiêu ngày con được sống cùng cha, cùng mẹ. Bởi vậy khi người ta bảo, con gái là người tình kiếp trước của bố, con chỉ muốn nói rằng, dù kiếp trước, kiếp này hay nhiều kiếp sau nữa, con cũng chỉ mong con được là con gái của cha thôi.
Bởi một người yêu thương con hơn bất kỳ ai khác, đó là cha.
Bởi tình yêu này là vô điều kiện giữa cuộc đời giông bão.
Bởi vì cha là cha của con!

[Đọc Truyện Này...]


 
Lên Đầu Trang Copyright © 2016 - 2017 Tạo Lập Bởi Thắng Vũ
Lên Trên